Hai tuần một mình dọc ngang miền Bắc Thái

Quãng đường từ nhà sang Thái của tôi về cơ bản hoàn toàn bình thường, ngoại trừ việc bị nhìn như con quái vật ở Nội Bài can tội mặc áo phông nam, quần jean cụt, loẹt quẹt dép tổ ong. Vầng, tổ ong thần thánh, bạn thân trong hầu hết những chuyến du lịch vào dịp hè của tôi. Đặt chân xuống sân bay Survanabhumi mới cảm thấy quyết định đi dép tổ ong của mình thật là chính xác. Hà Nội bữa ấy nhiệt độ chưa qua được mốc 30 độ C mà qua Bangkok nó vọt lên thẳng 36-37 độ, nóng khủng khiếp. Làm xong thủ tục nhập cảnh, tôi đi theo biển quảng cáo tìm quầy của DTAC mua sim Happy Tourist. Có 2 lựa chọn phổ biến cho loại sim này, hoặc gói 299baht với 7 ngày xài 3G tẹt ga không phải nghĩ tiền cước với 1.5GB dung lượng tối đa, hoặc gói 599baht với 15 ngày xài miễn phí 4GB dung lượng. Tôi chọn cái đầu tiên, theo quán tính thôi chứ cũng chẳng kịp nghĩ nhiều. Về sau có phải nạp thêm 100baht để mở khóa 3G, tính tổng ra vẫn rẻ hơn option 2.

Từ quầy của DTAC, tôi đi xuống tầng 1, đánh mắt tìm gate 8, chui thẳng vào Magic Food nạp năng lượng. Đồ ăn sân bay có bao giờ rẻ, nhưng so với Nội Bài thì giá cả vẫn còn mượt mà dịu dàng chán. Đổi 100baht được 1 mớ phiếu, mua một suất cơm vịt quay (55baht) và một cốc cafe sữa đá (15baht). Chẳng nhớ là ngon hay dở vì lúc ấy đói mờ cả mắt rồi.

Khi ăn xong quay ra, bạn có thể mang phiếu thừa ra đổi lại ở chỗ cũ để nhận tiền dư.

Bước ra khỏi Magic Food, nếu bạn có nhu cầu đi Pattaya ngay thì rẽ trái ra khỏi cửa lớn sẽ trông thấy chỗ đón xe khách đi Pattaya. Tự hiểu dáng mình xấu, lại chẳng biết bơi nên tôi có dám tơ tưởng đến Pattaya đâu, rẽ phải, vào thang máy, đi xuống tầng hầm (trong bảng số là B) để đón airport rail link đi vào nội đô Bangkok. Có thể tự mua vé ở máy hoặc cầm tiền đến quầy mua với nhân viên. Trên người tôi khi ấy là 2 cái balo tổng cộng 10kg nên mua ở quầy luôn cho tiện.

Tôi mua vé về đến trạm cuối Phaya Thai (45baht). Từ đó, tôi sẽ bắt bus 72 sau đó đi bộ thêm một quãng để về guesthouse đã đặt trước. Có điều trừ khi bạn thuộc diện thân lừa ưa nặng như tôi, không thì đừng dại học theo cách này nhé.

Trên tàu điện

Xuống ở trạm Phaya Thai, mặc dù đã ghi chú rất rõ trong sổ tay là “xuống mặt đất, rẽ phải ra đường Si Ayuthaya đón bus 72 về đường Samsen”, nhưng do có một chút khiếm khuyết trong việc xác định phương hướng nên thay vì rẽ phải tôi lại rẽ trái. Kết quả là cứ lòng vòng hỏi đường suốt cả nửa tiếng đồng hồ, mà bi kịch là dù người ta chỉ đúng đường, nhưng đến chỗ cần rẽ tôi lại rẽ sai. Trời nắng nóng, đồ đạc thì nặng, luẩn quẩn mãi quanh cái trạm tàu điện ấy làm đầu tôi nhức bang bang, mệt quá, ngồi phệt luôn xuống lề đường. Tức thì các anh xe ôm xúm xít vây quanh:
– Em ơi, lên xe anh chở đê!
– Gái yêu ơi về đâu thế?
(F, gọi mình là “honey” làm máu lại muốn sôi lên luôn rồi)
– Samsen soi 4
– Anh lấy rẻ thôi, 100baht nhé.

Đuối đến mức tôi đã định leo lên xe ôm đi bừa cho xong vì biết quãng đường không ngắn, mức giá 100baht quá chấp nhận được đi ấy. Dè đâu sau khi hỏi đi hỏi lại địa chỉ, 3 anh xe ôm châu đầu xem trên bản đồ điện thoại + xì xồ thảo luận thì báo giá mới, 200baht mới chạy kia.

200baht á, gái đây có dư tiền X đâu.

Điện thoại tôi không hiểu sao bị lỗi 3G, mãi không vào mạng được. Mở wifi ra dò hú họa, may làm sao tôi ngồi ngay vỉa hè một shop bán đồ điện tử có wifi free không mật mã. Thế là nhờ Google Maps và GPS, cuối cùng tôi cũng mò ra cách đi ra đường Si Ayuthaya. Bò ra đến bus stop như dự kiến, nguyên một hàng dài ngồi vêu mặt chờ sẵn ở đó rồi. Gia nhập đội quân mòn mỏi ấy, được một lúc lôi điện thoại ra chọt chọt, vẫn không vào được 3G. Chị gái xinh đẹp ngồi cạnh thấy con bé loay hoay mãi, mới nhỏ nhẹ hỏi “Chị giúp gì em được không?”. Tin vào trực giác của mình nên tôi thảy điện thoại cho chị, thấy chị bấm bấm vài cái, đưa lại thì 3G chạy phà phà rồi. Lúc đó mới hỏi, chị chờ bus 72 lâu chưa? Chị cười duyên, “Có nửa tiếng thôi mà”.

Muốn khóc quá T_T.

Thêm một lần cái nửa tiếng như thế nữa, con bus 72 với ngoại hình chuồng gà mới thong thả bò đến. Hì hụi leo lên, được một cô vẫy lại ghế trống phía đầu xe. Cầm đồng 20baht ngồi ngó ngang liếc dọc mãi mà chả thấy đồng chí soát vé đâu cả, cô ấy thấy tôi nhấp nhổm mới bảo đây là giờ miễn phí của tuyến bus này. Thật á, dổ ôi, dù đã được nghe nói từ trước nhưng có bao giờ nghĩ mình sẽ gặp ngay lần đầu tiên đâu. Cứ gọi là sướng tỉnh cả ra, từ đấy ngồi tám tía lia với cô ngồi cạnh. Đến giờ tôi không nhớ hai cô cháu đã nói những gì lúc ấy, chỉ nhớ là cô bảo cô đi về Samsen soi 3, tôi “a” lên, gần chỗ cháu định đến. Thế là khi xe về đến bến cuối, cô vẫy tôi lại, bảo là sẽ đưa tôi về. Dọc đường cô hỏi mấy lần “Cháu có đi bộ được không đấy?”, tôi gật lia lịa. Cái liều doping “bus miễn phí” bơm vào đúng lúc quá mà.

Bên trong public bus a.k.a “bus chuồng gà” theo cách gọi của tôi. Hình lụm trên net.

Xem trên bản đồ có hơn 1km thôi mà ngờ đâu xa đến thế. Đi qua 1 cái cầu, 1 cái ngã tư, vật vã mãi mới đến Samsen soi 3. Tôi bảo cô cứ về đi, tôi biết đường rồi. Cô hỏi đi hỏi lại mấy lần để chắc rằng tôi sẽ không đi lạc, rồi mới vẫy tay chào tôi sang đường. Ấn tượng đầu tiên về Bangkok tốt đẹp thế đấy.

Mò đến Jenny’s Restaurant & Guesthouse ở 72/2 Samsen soi 4. 1 tuần trước khi đi tôi đã chat với bạn Jenny để đặt trước 1 phòng đơn có nhà tắm chung, nào ngờ lúc báo tên bạn Jenny cứ ngớ ra. Tôi cũng ngớ ra không kém, khi xem hình trên FB thì cứ đinh ninh Jenny là một bà thím chừng xấp xỉ 40 tuổi cơ, ai dè bạn í là một drag queen =.=’. Có vẻ như bạn í đã sơ suất không ghi lại tên tôi mà chỉ ghi là “có khách đặt 1 phòng đơn”. Thôi thì có phòng là ngon rồi, tên gì chả quan trọng nữa.

Bạn Jenny (áo phông trắng) và mặt tiền guesthouse. Hình lụm từ FB bạn ấy.

Căn phòng Jenny để dành cho tôi nằm trên tầng 4, quay ra hướng Nam. Phòng rất đơn giản, chỉ có 1 cái bàn không ghế, 1 quạt treo, 1 giường và 2 cửa sổ. Lúc ấy là 6h chiều nhưng phòng rất mát mẻ, với mức giá 200baht/1 ngày đêm ở giữa Bangkok này, tôi cũng chỉ cần có nhiêu đó thôi. Chờ mãi chẳng thấy Jenny hỏi hộ chiếu hay thông tin cá nhân, tôi cũng mặc kệ. Kết quả là đến khi trả phòng, sau này còn gặp nhau vào ngày áp cuối tôi ở Thailand, bạn ấy vẫn không biết tôi tên gì, bao nhiêu tuổi, từ đâu đến. Cộng với tính tình tử tế và không khí thoải mái ở guesthouse này, lần sau đến Bangkok, hẳn là tôi sẽ lại tìm đến với Jenny thôi :D.

x

Phượt blog

About Phượt blog

Author Description here.. Nulla sagittis convallis. Curabitur consequat. Quisque metus enim, venenatis fermentum, mollis in, porta et, nibh. Duis vulputate elit in elit. Mauris dictum libero id justo.

Subscribe to this Blog via Email :