Myanmar du ký 27/04/2018-04/05/2018 | Phuot.vn

Ngày 3: Bình yên ở Bagan

…(tiếp tục)

Ting…ting…ting….ting…, 4h sáng lần lượt từng cái điện thoại được hẹn giờ đồng loạt kêu, do bình minh và hoàng hôn là đặc sản ở nơi đây nên chúng tôi quyết không bỏ lỡ, vật vã trở dậy chuẩn bị thật nhanh để xuất phát. Hôm nay, 3 đứa đã chọn mặc áo dài để thả dáng ở Bagan. Rời khỏi khách sạn, sang nhà anh thuê xe điện, anh đã ở đó chờ chúng tôi rồi. Lại là chị Google dẫn lối, chúng tôi không khó khăn gì để tìm đến View Mound (ở đường lớn cũng có biển chỉ dẫn, cứ đi theo mũi tên là đến). Trời vẫn còn nhá nhem tối, mặt trăng vàng óng còn chưa lặn, khi đến nơi cũng đã có 1,2 du khách đứng chờ sẵn. View Mound là 1 bãi đất nhô cao, người ta đã gắn thêm lan can để là nơi cho du khách có thể đứng ngắm hoàng hôn và bình minh. Nhìn về phía Tây, mấy ngôi đền to vẫn còn ánh đèn hắt, rất lung linh ảo diệu, phía Đông thì không được nhiều đền bằng phía Tây. Trời hửng dần, những người bán hàng đã bắt đầu trải bạt bày đồ ra để thu hút du khách. Có em nhỏ còn chào chúng tôi những bức tranh nghuệch ngoạc do em tự vẽ (không biết có phải em tự vẽ không, nhưng cứ tin như vậy). Có một anh bảo vệ đi lên bãi đất và bắt đầu hỏi du khách về cái vé vào khu Bagan (zone fee), nên là các bạn nhớ mang theo khi đi chơi nhé, tụi mình thì cho vào sau cái ốp điện thoại nên là luôn bên người.

Không thể phụ lòng bao người mong ngóng, cuối cùng anh mặt trời cũng lấp ló ở phía đường chân trời, trải những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuống nơi đây, tiếp thêm sinh khí cho mảnh đất này. Người người nhà nhà lần lượt thi nhau tác nghiệp, từ súng ống chuyên dụng 3 càng đến bán chuyên nghiệp như cái máy ảnh còi của chúng mình hay đơn giản chỉ là cái điện thoại, ai ai cũng muốn ghi lại khoảnh khắc này. Nhưng đúng là không có dụng cụ nào có thể chụp đẹp hơn mắt người, cũng như không có tấm phim nào khắc sâu bằng tâm trí. Những bức ảnh đẹp sẽ là công cụ để gợi mở tâm trí của mình quay về lại đúng thời khắc đó mà thôi.



Bình minh ở Bagan

Khi những tia nắng bắt đầu trở nên chói lóa, mặt trời không còn rõ đường nét nữa, tụi mình mới đi xuống để về khách sạn và ăn sáng. Khi ngồi ăn, mình nhìn thấy qua khung cửa kính 1 đoàn các nhà sư đi khất thực buổi sáng. Nhưng tụi mình đã không có 1 cơ hội nào nữa để gặp lại và chụp lại khoảnh khắc ấy. Hỏi trong chùa thì các vị bảo các sư thường đi vào khung giờ từ 6-7h sáng, mà giờ đó thì còn đang bận ngắm bình minh rồi. Thôi thì tùy duyên vậy.

Phải nói là áo dài mặc vẫn là đẹp nhất các bạn ợ, tụi mình đi đâu cũng nổi nhất hội luôn, mặt cứ vênh lên sung sướng. Tụi mình bắt đầu túc tắc đi thăm một vài ngôi đền với tiêu chí cứ đi, trên đường gặp đền nào trước thì vào trước, lần lượt.

Ngôi đền đầu tiên trên đường đi là đền Htilominlo. Ở Bagan thì có hàng ngàn ngôi đền, mỗi ngôi đền đều có điểm đặc sắc riêng, tụi mình cũng không kỳ vọng đi được nhiều đền lắm. Ở trong đền có 1 cửa hàng bán ô thủ công, 3 đứa đều ấp ủ là mua mỗi đưa 1 cái để chụp ảnh với áo dài cho đẹp. Chị bán hàng bảo 12.000kyats/cái, tụi mình mặc cả 7.000kyats nhưng chị không mặn mà bán lắm, bảo 10.000kyats mới bán, thế là lại đi ra.

Tiếp đến là tụi mình ghé qua đền Ananda, đẹp lắm ạ và dừng chân ăn trưa tại quán Golden Myanmar 2 cạnh quán The Moon hôm trước. Ở đây là đồ ăn kiểu buffet, 5.000kyats/người, họ mang ra rất nhiều món, cứ ăn hết có nhu cầu món nào họ lại mang ra. Tụi mình ăn chả hết 1 lượt, chỉ có tráng miệng dưa hấu là gọi thêm 2 đĩa. Ăn xong bọn mình lại về khách sạn nghỉ trưa, trên đường về tụi mình ghé qua 1 cái Handicrafts workshop để mua 3 cái ô, giá 10.000kyats/cái, nhưng mở ra gấp vào rất nuột nà, không bị vấp như của chị ban sáng. Chỗ này ở ngay đối dện nhà hàng Nanda restaurant & puppet show. Về đến khách sạn, lượn qua bể bơi, các bạn Tây đang miệt mài phơi nắng giữa trưa, nhìn tụi mình xúng xính áo dài đi qua một cách đầy tò mò (không hiểu 3 con có bị làm sao ko, nóng như thế này thì làm sao phải mặc). Mặc dù phấn khích vì đã mua được chiếc ô ưng ý nhưng cả 3 đứa đều chìm vào giấc ngủ rất nhanh.



Đồ ăn tại Golden Myanmar 2

Đến hẹn lại lên, đến giờ lại đi, 3 tiểu thư lên đồ, vác ô đến ngôi đền Shwezigon, ngôi đền này thì ở gần khách sạn tụi mình nhất. Nhắc đến Shwezigon không thể không nói đến cái hành lang huyền thoại làm nao lòng tụi mình. Cái hành lang đó kéo dài từ đường nhựa bên ngoài đi qua cổng chùa và vào tận khu cư dân phía trong. Đoạn giữa của hành lang, ngay trước cổng vào chùa là nơi sinh hoạt, họp chợ của người dân, rất đông đúc. Tụi mình chọn khúc cuối, đoạn này vừa vắng người qua lại, vừa có khúc quanh lên ảnh rất ảo diệu. Hành lang này khi có thêm nắng xiên nữa thì tuyệt vời ông mặt trời luôn. Nói ra quả là xấu hổ, chứ tụi mình dành cả buổi chiều ở cái hành lang này để chụp ảnh, còn chưa bước chân vào chùa đã phải ra đi để kịp đuổi theo ánh mặt trời.



Ông chú bán hàng ở cổng chùa đang cho tụi mình 1 viên đường, người dân Myanmar dường như hảo ngọt nên ai cũng ngọt ngào đáng iu hết






Vài hình ảnh ở hành lang chùa Shwezigon

Hôm nay tụi mình chọn ngắm hoàng hôn ở Bagan Nan Myint Tower, cái này không miễn phí mà mất 5$/du khách (tính ra khoảng hơn 6.700kyats), sau khi mua vé xong thì chúng mình được uống 1 ly nước ở tầng 9, rồi đi lên tấng 11 và leo thang bộ lên đỉnh tháp. Tụi mình mải chụp ảnh ở chùa Shwezigon nên đến đây muộn, khi lên đến nơi du khách đã đứng đông những vị trí đẹp, thuận lợi rồi. Cái tháp này rất là cao, có thể nhìn bao quát tất cả các ngôi đền ở Bagan, nhưng tất nhiên đứng cao nhìn xa thì cái gì cũng nhỏ nhỏ xinh xinh thôi. Trời hôm nay lại cũng xám xịt nhiều mây nhưng với kinh nghiệm hôm qua thì tụi mình tin tưởng là sẽ có mặt trời đột nhiên xuất hiện. Đúng như thế, cuối cùng thì mặt trời cũng xuất hiện, không quá lâu nhưng cũng đủ cho những tay săn ảnh kịp ghi lại những khoảnh khắc quý giá, tiêu biểu như một anh đứng cạnh tụi mình, anh liên tục thay hết ống kính này đến ống kính khác, tụi mình đứng cạnh mà cũng run, nhủ thầm "anh ơi, nhanh lên, nhanh lên, mặt trời sắp đi rồi kìa", hồi hộp phết. Khi mặt trời kịp ẩn mình vào những đám mây thì cũng là lúc giống tố nổi lên. Mình đoán cơn mưa giông chiều qua mà tụi mình nhìn thấy ở xa cũng ở khu này. Vì ở trên cao nên gió càng mạnh, cảm giác không còn đứng vững nữa, có thể thấy rõ một số vùng đã có mưa ở bên dưới. Gió thổi mạnh làm du khách đã kéo về gần hết, 3 đứa mình là những người ở lại sau cùng vì vẫn còn mải miết với công cuộc chụp ảnh bất chấp đầu xù tóc rối, gió quật tơi tả.



Chờ cơn mưa tới, may mà mưa không tới

Trời nhá nhem tối chúng mình xuống xe đi về, dưới mặt đất thì gió rất lặng và may quá không có mưa. Hì, ăn ở tốt trời vẫn thương. Buổi tối chúng mình chọn ăn ở nhà hàng Nanda restaurant & puppet show, nhà hàng này vừa ăn vừa xem múa rối, thư giãn sang chảnh chút. Nhà hàng này nằm đối diện với chỗ tụi mình mua ô và gần chùa Shwezigon. Trên đường đi tụi mình nhìn thấy rất nhiều người dân già trẻ trai gái đi về phía chùa, như kiểu Việt Nam ta ngày xưa cả làng rồng rắn ra sân kho xem chiếu bóng vậy. Tụi mình có hỏi 1 nhóm các em là mọi người đang đi đâu đó, các em bảo đi lên chùa, thì ra hôm nay đã là ngày 14 âm lịch của VN, không biết theo lịch Myanmar thì có phải ngày rằm không, trên chùa có tổ chức lễ gì đó. Thế là tụi mình định chuyển hướng sang ăn ở quán Queen ở gần quán Nanda nhanh chóng rồi lên chùa xem, đằng nào buổi chiều nay tụi mình mải chụp ảnh cũng còn chưa vào chùa tham quan. Nhưng rủi thay là quán Queen đã đóng cửa, tụi mình lại quay lại quán Nanda để ăn. Nhà hàng này rất rộng rãi, rất đông du khách, đợt này trúng đợt nghĩ lễ 30/4 và 1/5 ở Việt Nam nên cũng có nhiều du khách Việt nữa. Vừa ăn vừa thưởng thức múa rối. Vì nhà hàng này cũng khá sang chảnh so với tụi mình nên giá cũng là 38.000kyats/3 đứa (đấy là ăn bóp mồm bóp miệng).

Dùng bữa xong cả bọn kéo nhau lên chùa Shwezigon để xem cái lễ gì đó còn không. Quẳng xe ở cổng chùa 3 đứa phi vào trong thì dần dần nhận ra từng dòng người đi theo hướng ngược lại. Đến đây thì các bạn cũng hình dung được là buổi lễ đã hết và mọi người đang kéo nhau ra về. Bọn mình vào trong sân chùa, chính giữa chùa là cái tháp vàng chói lọi bởi ánh điện, ánh nến (giống mô hình chùa Shwedagon ở Yangon nhưng nhỏ hơn). Phía trong sân, dưới những khu cầu nguyện vẫn còn rất đông người dân đang ngồi hóng mát, tụng kinh. Trong một đêm như thế này, ngồi ngắm ánh trăng sáng vằng vặc trên đỉnh nhưng tòa tháp và nghe tiếng kinh cầu thật là thanh thản biết bao nhiêu. Viết đến đây chợt nhớ ra lời sếp nói với anh chị em trong công ty của mình là "tao mà biết nó đi Myanmar tao sẽ cản nó, ở đó lạc hậu, chả có gì chơi, thua xa Việt Nam". Ah vâng, sếp nói đúng tất nhưng em lại thích mới chết sếp ạ, không biết là em đang tiến bộ hay thụt lùi, sếp nhỉ???



Trăng trên đỉnh tháp

Ngồi mát chán chê cũng đã đến lúc phải nhấc mông ra về, như hôm qua chúng mình lại trả xe anh chị và hẹn sáng mai 5h tụi mình lấy xe (rút kinh nghiệm 4h30 sớm quá ra chỉ tổ hiến máu nhân đạo cho bọn muỗi). Tắm rửa xong xuôi, nằm thẳng cẳng chẳng buồn chuyển ảnh từ máy ảnh sang điện thoại nữa, phần vì mệt phần vì toàn diễn viên xuất chúng và phim trường ảo diệu mà ảnh nhiều bấm mỏi cả tay không hết.

Thế là một ngày nữa ở Bagan lại trôi qua!

(Còn tiếp…)

x

Phượt blog

About Phượt blog

Author Description here.. Nulla sagittis convallis. Curabitur consequat. Quisque metus enim, venenatis fermentum, mollis in, porta et, nibh. Duis vulputate elit in elit. Mauris dictum libero id justo.

Subscribe to this Blog via Email :