[Tổng hợp] - Senegal thân thiện

Senegal thân thiện tiếp

Người Phi nói chung ăn bốc. Bốc là một thứ văn hoá trong ẩm thực của người Phi.
Bữa cơm của họ rất đơn giản. Một cái chậu trong đó có cơm trộn cùng thức ăn. Thức ăn thường là rau, cá, hoặc bất kỳ thứ thịt gì khác trừ thịt lợn. SN hầu hết theo đạo Hồi (95% dân số) kiêng thịt lợn. Họ ăn nhiều cá hơn vì nước họ có nhiều bờ biển. Người SN ăn mặn, rất cay và ăn nhiều dầu. Cách nấu thức ăn là cho cá hoặc thịt vào một chảo đầy dầu cùng với muối, ớt và một thứ gia vị giống như knor. Khi cá hay thịt đã chín họ cho rau vào. Rau để cả khối ko thái, nấu thật nhừ. Nấu xong họ xúc cơm vào chậu rồi trộn nước của thức ăn (chủ yếu là dầu) với cơm. Còn thịt, cá, rau để giữa chậu. Khi ăn, cả nhà xúm quanh cái chậu cơm, một chậu nước để mọi người rửa tay. Chỉ được dùng tay phải bốc cơm vì tay kia cho là sử dụng vào việc ko sạch. Khi ăn người ta nhúm từng từng nhúm cơm cùng chút thức ăn đưa vào miệng. Vừa ăn vừa uống. Đồ uống là thứ nước lã lấy từ giếng hay nước máy, đựng trong một cái bát to đùng, mọi người thay nhau uống ừng ực một cách ngon lành. Đang ăn có bà con đến chơi nếu chưa ăn họ cũng ăn liền. Tôi cũng không ít hơn một lần nếm thử. Có điều họ cho cái thìa chứ ko phải bốc. Tôi cũng từng xài cơm bụi, cũng bát cơm cùng thức ăn kiểu thế, một cái thìa, một bát nước rửa tay và tô nước lã múc ra từ một cái chum bự để giữa sân. Tất nhiên tôi dùng chai nước đem theo.
Khám phá những cái mới vốn là điều thích thú của tôi, nhưng còn có một lý do nữa tôi là cộng tác viên có nhiệm vụ cung cấp tin bài cho một T/c quốc tế của Tây Phi có tên là Baobab trụ sở đóng tại Da-Ka, với tư cách là thành viên của Senegal, nên tôi rất xông xáo.

Ảnh minh hoạ​

Không biết bao lần tôi phóng xe khám phá đâu đó xa nhà, ăn cơm bụi, buồn ngủ rẽ vào gốc cây ven đường khểnh một giấc. Châu Phi nóng là thế nhưng k2 khô, nên ít mồ hôi và ko oi ả như ở xứ ta. Ngoài trời vẫn nắng chói chang, dưới bóng cây gió hưu hưu thổi mát rượi. Không gian ngập chìm trong yên tĩnh. Bầu trời trong xanh. Từ xa xa đâu đó vọng lại âm thanh cru, cru…của một loài chim mỏ đỏ, cánh xanh hay đậu chót vót trên đỉnh cây baobab tìm gọi bạn tình. Chợt nghĩ đến câu thơ người ta đọc trong kịch "Đảo thần vệ nữ": "Suốt ngày dài lại đêm thâu / Chúng tôi đi trên đất Phi châu". Trời, thanh thản quá chừng, tôi làm một giấc ngon lành… thức dậy lại đi tiếp.

Người SN theo đạo Hồi, khác với người Hồi vài quốc gia khác – hiền lành và thân thiện. Nhưng không phải ko biết ăn trộm đâu nhé. Thế nên, biệt thự nào khi xây, họ cũng có một góc nhỏ cho "gac-điêng". Một lần chúng tôi chưa thuê được gác-điêng mới, thế là một đêm trộm đột nhập bốc đi cả một dàn máy tính mới koong FAO vừa cấp để thay thế dàn cũ nhưng chưa kịp lắp đặt cùng chiếc SUZUKI đang xài dở. Cảnh sát bó tay, chịu chết ko tìm ra được. Có thể bọn trộm là người Ghi-nê bit-xao, một nước láng giềng của SN về phái nam. Chúng tôi đoán vậy bảo họ tìm kiếm theo hướng ấy nhưng cũng pó tay.com luôn.

Đến SN các bạn cũng sẽ lạ lẫm với đội quân đông đảo trẻ em độ tuổi chín mười, đi ăn xin trên các thành phố lớn. Trên lứa tuổi đó ko được làm việc này nữa. Đồ nghề của chúng đồng loạt là một cái vỏ hộp kẹo hay gì đó. Chúng xin bất cứ thứ gì: tiền, gạo, kẹo, bánh ai cho thứ gì, nhiều ít đều ko từ chối. Một số nhà hàng buôn bán, để khỏi mất thì giờ, họ mua những loại bánh bột mì rẻ tiền, mỗi buổi sáng khi mở cửa hàng họ xếp mỗi mô 5-6 viên trên tủ kính, những đứa trẻ đi qua chúng tự nguyện bốc có một mô. Chúng hiểu rằng phần còn lại dành cho đứa khác, chứ ko bao giờ bốc đến lần hai. Tìm hiểu hơn nữa hoá ra chúng có những người đỡ đầu, giúp cho chúng ăn, chỗ ngủ, hàng ngày xin về chúng đều phải nộp cho chủ theo thứ tự phân loại các sản phẩm xin được.

Những đứa trẻ đi xin ở SN​

Ở cái tuổi ba nhăm ba sáu, cái tuổi xồn xồn của các bà phụ nữ khi đã chồng con. SN cũng có những bà như vậy. Kể một chuyện ziui nhé: Một hôm ra chợ cá, gặp một mụ bán cá cỡ tuổi xồn xồn ấy có con cá thu cỡ 3 kí. Mụ ta mồm mép luyến thoắng. Tôi mặc cả xong, đang giữ túi để chờ mụ bỏ cá vào, bất chợt một tay mụ chộp đúng vào chỗ nhạy cảm nhất của tôi cùng lúc mụ thả con cá đến phịch diô túi. Bất ngờ, vừa ngỡ ngàng vừa ngượng tím mặt. Bạn hàng của mụ được mẻ cười rũ rượi. Về nhà mới biết, hoá ra con cá có một vết chém nhỏ ở mặt bên kia khi mặc cả tôi ko nhìn thấy. Mụ ta làm cái động tác đánh lạc hướng bằng cách đó cốt để làm tôi ko phát hiện được khuyết tật của nó. Trời, làm mình ngượng tím cả mặt ở giữa chợ đông đúc…….Còn tiếp

x

Phượt blog

About Phượt blog

Author Description here.. Nulla sagittis convallis. Curabitur consequat. Quisque metus enim, venenatis fermentum, mollis in, porta et, nibh. Duis vulputate elit in elit. Mauris dictum libero id justo.

Subscribe to this Blog via Email :