[Chia sẻ] - Từ Đà Nẵng vượt Trường Sơn Tây ra thăm mộ Đại tướng | Phuot.vn

Đây là lần đầu tiên hắn đi QL 14G qua khu bảo tồn Bà nà – Núi chúa, đường nói chung là đẹp cho tới khu du lịch núi Thần Tài, gã đi ngang qua và tự hỏi sao lại là tên thế nhỉ, liệu có thần tài thật ko, có vàng bạc gì trên đó ko?

thi thoảng gặp 1 vài chiếc xe tải chở gỗ ì ạch, nặng nề lê bước lên đèo, gã đứng trên 1 con đường đèo, dõi mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, chắc ở nơi đó là thành phố biển Đà Nẵng. Gã vẫn có thể quay đầu xe về với biển êm, hải sản ngon v…v… và hưởng thụ 1 cách bình yên vài ngày tới nơi cát biển. Nhưng thôi, đây là chuyến hành trình gã đã ấp ủ từ mấy năm nay, gã sẽ phải đi cho bằng được, dù có phải đi 1 mình.

Cổng chào Đông Giang anh hùng đã hiện ra trước mặt gã

Gã đến nơi đây quá nhanh để mà kịp tìm hiểu về Đông Giang, nơi đầu tiên đón gã trên dãy Trường Sơn này, nhưng khi bánh xe lăn qua cổng chào, gã đã cảm nhận cái không khí kháng chiến, cách mạng vẫn đậm đặc tại nơi đây. Gã biết nơi đây ngày xưa dường như là 1 căn cứ cách mạng, là nơi nương tựa cho những người lính cụ Hồ.

Nhà sàn, đồi chè chào đón gã

Cái biểu tượng này gã ko hiểu lắm, chắc là theo tín ngưỡng của những người dân tộc ở đây

Gã lại tiếp tục đi, càng lên cao càng heo hút, ít dân cư hơn. Đã thế cái mạng Mobi cùi bắp chẳng có vạch sóng nào cả, làm gã cứ lẩm bẩm, biết vậy mua sim Viettel xài là bao ngon đi phượt rồi. Những cột mốc báo P’rao sắp đến rồi, mặc trên đỉnh đầu đã thấy mây đen, lâu lâu lại nghe tiếng sấm rền vang, gã vẫn vừa đi vừa ngắm cảnh 2 bên, hít thở cái không khí miền núi.

Và điều tệ nhất đã xảy ra khi ở nơi lưng chừng đèo, không có nhà dân, cơn mưa giông miền núi đã ập đến, gã đã chủ quan khi nghĩ rằng với mây như này, gã sẽ đến kịp P’rao trước khi mưa, còn 10km thôi mà. Mưa ào xuống xối xả, không nơi trú chân, quần áo ướt, balo ướt, tiếng sấm đì đùng, gã không biết phải đi bao xa nữa thì mới thấy nhà dân trú mưa. Gã thấy 1 cái chòi ven đường, nhưng bị quây lưới B40 kín không cho vô, chỉ đủ để gã quẳng balo cho khỏi ướt. Còn cái thân già thì đứng dưới lá chuối che được chỗ nào hay chỗ đó. Mặc 2 áo mà người gã vẫn run lên khi mưa theo gió quất vào người, lạnh vậy mà gã vẫn tự nhủ: mới có thế thôi đã ko chịu được, chẳng lẽ lại thua các cô, các chú ngày xưa quen với mưa giầm miền núi. Thế là gã lại phóng xe giữa cơn mưa, lao lên tìm nhà dân vì không biết đến khi nào mưa sẽ hết

Đây là những tấm bằng khen kháng chiến trong ngôi nhà của 2 cụ già dân tộc mà gã đã trú chân. Ông cụ nói chuyện bằng cái tiếng Kinh lơ lớ của người vùng cao, kể về những năm tháng đi tải đạn cho bộ đội, gùi hàng đi đánh Tây Giang, ánh mắt ông cụ ánh lên niềm vui và sức sống khi kể lại quá khứ. Gã có hỏi thế con cháu đâu, nhưng cụ lảng đi, haiz chẳng hiểu sao nữa.

x

Phượt blog

About Phượt blog

Author Description here.. Nulla sagittis convallis. Curabitur consequat. Quisque metus enim, venenatis fermentum, mollis in, porta et, nibh. Duis vulputate elit in elit. Mauris dictum libero id justo.

Subscribe to this Blog via Email :