[Chia sẻ] - Hà Giang - Bắc Cạn 1000km | Phuot.vn

Giàng đi trước dẫn đường, xe mình theo sát phía sau do đường rất tối. Lẽ ra là có trăng sáng nhưng trời mù quá nên trăng trốn mất. Đường vào thôn bê tông dễ đi, cả thôn có rất nhiều homestay, đều thuộc 1 hợp tác xã, có mức giá chung, không ai được phép phá giá.

Đang chạy xe Giàng hỏi "Chị có muốn tắm lá thuốc không?", mình mừng húm bảo có. Lần trước cũng muốn thử rồi mà chưa có cơ hội. Dừng chân ở ngay nhà văn hóa thôn, Giàng bảo chị vào tắm lá thuốc đi, em về nhà trước xem cơm nước sao rồi. Trước khi về Giàng dặn "Chị cẩn thận say thuốc nha, nhiều khách bị say lắm". Mình bảo ôi dào dăm ba cái lá thuốc, rượu chị uống còn không say thì ngửi mùi sao say được em. Mọi người cười ồ bảo để rồi xem.
Em gái ở chỗ tắm lá thuốc dẫn mình ra khu nhà tắm phía sau, rất sạch sẽ. Nước tắm đã pha sẵn trong bồn, mình ngu ngơ hỏi tắm nước này xong thì có phải tắm lại nước lạnh không. Em ấy bảo chị mà làm vậy là mất tác dụng của thuốc. Vào nhìn thấy cái bồn tắm bằng gỗ to đùng nước bốc hơi nghi ngút, mình cũng hơi sợ sợ, có khi nào say ngất trong đây không. Em gái dặn nếu thấy chóng mặt khó chịu thì chị ra luôn nhé. Nhưng mà kết quả ngoài sức tưởng tượng, sau một ngày bị dần nát nhừ trên con xe từ Hà Nội lên, được ngâm trong nước nóng lá thuốc, lỗ chân lông nở ra, mồ hôi thoát ra, da mịn như da em bé, người sảng khoái thư thái như tiên giáng trần. Nói chung là rất rất nên tắm.

Tắm xong xuôi thì bọn mình đi tiếp về nhà Giàng cách đó một đoạn. Mẹ Giàng và anh trai ra đón niềm nở như khách quý, chỉ phòng trên gác cho đi cất đồ. Xuống dưới nhà thì đồ ăn đã xong xuôi cả mâm đầy và hai cái bát tô rất chi là nhiều rượu. Tối đó có 2 bọn mình và anh Cường người quen của Giàng ở Hà Nội lên là khách thôi, còn lại toàn người nhà: anh Rèn, chị Thím là bố mẹ nuôi của Giàng, anh Dòng, chị Liềm là anh trai và chị dâu, 2 bố mẹ, bạn gái của Giàng và một người bác. Bác của Giàng bị mù nhưng bác thích nói chuyện và vui tính lắm. Bác hỏi mình với bạn mình bao tuổi rồi, bạn mình bảo 30, nó đang định nói tuổi mình thì mình nhanh miệng bảo "Cháu 19 bác ạ, bác nghe giọng là biết rồi đúng không?", bác cười khà khà.
Toàn cảnh homestay này

155538

Ở trên đây nhậu rất văn minh – theo lời anh Cường nói, vì vừa uống vừa được ăn chứ không như dưới xuôi, nhậu đã đời chả được ăn gì. Mọi người ở đây cứ bới cơm đầy chén, uống cứ uống mà ăn vẫn ăn. Ngay ly đầu tiên cùng cả nhà đã cảm thấy ruột nở ra từng khúc và bốc cháy, rượu nhà tự nấu đấy, uống đi em đừng sợ – cả nhà ai cũng bảo vậy. Cạn ly theo tiếng người Dao là "Tọc". Mình uống được 3 lần "tọc" thì phi ngay ra bàn trà tìm nước lọc uống.
May mà lát sau anh Cường mang ra một chai rượu Bâu – là loại rượu làm thủ công từ đương quy và vài loại dược liệu, sản xuất tại Quảng Ninh. Rượu này uống ngon dã man, mình xin chuyển sang làm fan em nó từ đó đến hết buổi.

155539

155540

Bữa ăn có thịt lợn gác bếp rang, thịt nướng, nem rán, canh hến nấu mồng tơi, măng xào. Cả nhà thay nhau mời 2 đứa, uống cũng nhiều phết, may mà năm xưa sinh ra trong gia đình có truyền thống: đánh bài, uống rượu, chạy xe… cái gì cũng biết chút chút đủ đi khắp thiên hạ. Trò chơi nhớ tên cũng không đủ làm khó mình, ghi nhớ hết tên cả nhà, thật đáng khen. Ăn cơm xong thì cả nhà xúm lại uống trà ngồi chơi nói chuyện đủ thứ trên trời dưới bể rồi đi ngủ. Cũng tính ngồi ở ban công trước nhà uống trà một chút mà thực sự tắm lá thuốc sảng khoái, cộng với tác dụng cùa mấy ly rượu nếp, rồi thêm cả chặng đường dài ngày hôm nay, mình lăn ra ngủ luôn không kịp lướt facebook.

x

Phượt blog

About Phượt blog

Author Description here.. Nulla sagittis convallis. Curabitur consequat. Quisque metus enim, venenatis fermentum, mollis in, porta et, nibh. Duis vulputate elit in elit. Mauris dictum libero id justo.

Subscribe to this Blog via Email :