[Chia sẻ] - Du ký Châu Âu - Mùa đông trắng | Phuot.vn

Phần 2: Found

Tôi đã từng mê mẩn Venice đến điên cuồng. Và mang cả cái lãng mạn (hay lãng xẹt) của mình vào những suy nghĩ không có thực tuổi trăng tròn (mém ói). Rằng tôi sẽ đến nơi đó, với người tôi yêu. Tưởng tượng rằng sẽ ngồi trên những con thuyền Gondola chạy vào những ngóc ngách của thành phố, nắm tay nhau và trao nhau những nụ hôn lãng mạn hơn của truyện của Dương Thụy. Hoặc giả dụ chơi trò đuổi bắt trong những hẻm hóc, và nếu tìm thấy nhau sẽ yêu nhau mãi. Chắc chắn nếu chơi trò này thì chả có ai yêu ai mãi, vì cam đoan sẽ lạc nhau mãi thì có. Vậy mà…

Sau khi vật vã tìm khách sạn và quẳng cái ba lô nặng trịch xuống, tôi chắc rằng mình vẫn còn sống. Trời về chiều. Tôi mặc đồ thật ấm và không quên mang theo găng tay, máy chụp hình, 1 cái áo lông vịt dày cộp, chai nước nhỏ… rồi hăm hở rời khỏi khách sạn Iris. Cũng không quên xin anh tiếp tân cái bản đồ (vô dụng) của thành phố ma trận này. Tôi hỏi anh các điểm tham quan chính, anh dùng bút bi khoanh vài chỗ, tôi bước ra cửa và chả biết đường nào mà lần. Nó cứ loằng ngoằng đến phát mệt. Nên tôi quyết định đi đụng, là đụng đâu đi đó, đụng tường thì quẹo hướng khác vậy. Rồi tôi cũng đến nơi sẽ dẫn tôi đi tham quan thành phố bằng phương tiện duy nhất ngoài đi bộ: water taxi, là một dạng phà nhỏ, thuyền cũng được, đi trên nước, có khu vực dành cho khách ngồi bên trong và 1 khu vực đứng bên ngoài, chạy dọc theo các tuyến kênh chính của Venice. Tôi không muốn gặp rắc rối nên hỏi một bà đang đứng: Tôi không tìm thấy quầy bán vé ở đây, tôi có thể mua vé trên phà không? Bà ta nói ok, mày có thể mua trên phà. Thế là tôi tự tin lên lên, hỏi ngay người soát vé: Tôi không có vé, mua vé ở đây được chứ. Người soát vé là một cô gái trẻ bảo ok. Vậy là an toàn. Tôi ngước lên nhìn, và trước mặt tôi là Polly. Trời ơi…

Các bạn có nhớ cô gái đi cùng tôi ở Paris không? Chính là cô gái này, đang đứng trước mặt tôi, trên một chuyến phà chiều của Venice đông đúc. Tôi đứng hình vài giây, cô ta cũng thế, đứng hình. Làm sao có thể gặp nhau như vậy được cơ chứ?

Sau khi rời Paris, tôi và Polly mỗi đứa một con đường. Polly đi máy bay sang Barcelona – Tây Ban Nha, còn tôi bắt chuyến train đi kinh đô thời trang Milan – Ý. Paris chỉ là điểm đầu tiên trong lịch trình của 2 đứa. Ngày quẫy tay tạm biệt tại ga metro Champ de Mars/ Tour Eiffel, tôi cười cười: Có khi nào chúng ta lại gặp nhau ở một nơi nào đó không ta? Polly cười: Nghĩ sao zị chòi? Mơ hả? Tôi vẫn ráng: Biết đâu. Nhưng nói cho vui thế thôi, chứ làm gì gặp nhau được trong cái lịch trình dài dằng dặc của 2 đứa. Và đương nhiên, chúng tôi không hề nắm được lịch trình của nhau. Cũng không quan trọng vì chúng tôi xác định vô tình gặp nhau tại Paris, sau đó về Việt Nam thì gặp lại. Chuyến hành trình của Polly kéo dài từ Barcelona sang Rome, Florence, Pisa rồi vài thành phố Châu Âu nữa. Tôi thì đến Milan rồi lên Meride tìm Damiano, lên Bern, Zurich của Thụy Sỹ. Sau đó mới quay lại Milan để đi Venice.

Và một điều hoàn toàn không thể tin được, chúng tôi vô tình gặp nhau trên chuyến phà chiều ngày hôm ấy tại Venice. Polly kể rằng là Polly đến Venice buổi sáng, sau đó mệt quá ngủ một giấc. Buổi chiều vừa dậy đi ra ngoài chơi. Leo lên cái phà ngồi, ngồi bên trong cho đỡ lạnh, thì có một bà già đến, nên Polly nhường chỗ đi ra ngoài đứng. Đến trạm Toma', phà đang dừng lại thì thấy 1 thằng Châu Á nhảy lên. Đang nghĩ là Trung Quốc thì định thần nhìn lại, không thể tin vào mắt mình đó là Tâm. Tôi thì sau khi hỏi chuyện vé thì nhìn lên thấy 3 người Châu Á trước mặt. Tôi tưởng Hàn Quốc vì tôi nhìn từ trái sang, cô đó Hàn Quốc nên nghĩ à 3 người này đi chung. Vậy mà người thứ 2 đã là Polly, ôi mẹ ơi, tại sao lại có thể trùng hợp đến thế này. Đời là những câu chuyện thú vị mà bạn không bao giờ biết được đoạn kết…

Nhờ có Polly mà những ấn tượng không đẹp của tôi về Venice cũng trở nên dễ chịu hơn. Vì khi chỉ vào Gondola thì cả 2 đều phá lên cười vì cái vẻ vô cùng Trần Hữu Trang của nó. Rồi còn nghĩ người lái Gondola có hát không? Tôi nói không, trời đang 3 độ C, nếu há miệng ra chắc cứng họng sao hát được. Rồi lạc trong những ngõ ngách không biết đi đâu về đâu, hoặc đi đại, tới đâu thì tới và hàng ti tỉ chuyện khác.

Buổi sáng, chúng tôi hẹn nhau tại trạm water taxi Toma', khi thấy bóng dáng Polly thì tôi nhảy lên, đi mỏi chân khắp hang cùng ngõ hẻm. Ăn đồ ăn Ý, mua quần áo, chụp ảnh, tham quan nhà thờ, ăn khô bò Việt Nam, thậm chí gặp bồ câu trên quảng trường thì nghĩ ngay đến món bồ câu quay, thèm không chịu nổi… Nếu không gặp Polly, tôi đã không ở thêm Venice ngày nào nữa, mà bỏ về ngay rồi. Nhưng cuối cùng thì Polly cũng rời đi trước tôi.

Venice những ngày tôi đến không có tuyết. Nhưng vì nằm ở vị trí cửa biển nên độ ẩm cao, có nghĩa là lạnh không tả nổi. Cái lạnh của trời đất cộng với khung cảnh u buồn xám xịt làm con người trở nên ủ dột. Tôi đưa Polly ra trạm xe buýt rồi đi bộ về một mình. Nếu lúc đó, tôi nhảy lên một water taxi, đến Toma', nhảy lên đi thẳng, quẹo trái, quẹo phải thì đã tới khách sạn (sau khi lạc rất nhiều lần mới phát hiện ra cách đi này), tôi lại chọn cách đi bộ. Đi bộ lần cuối rồi ngày mai tôi đã bay về Paris. Và đi bộ để chắc chắn một điều tôi không bao giờ quay lại cái thành phố chết chóc u buồn này nữa. Cái thành phố của quá vãng. Cái thành phố chỉ còn là một vỏ bọc sáng lạn của quá khứ, nhưng hiện tại đã (và sẽ) không bao giờ hồi sinh thêm một lần nào nữa. Venice, đã chấm hết!

Trời bắt đầu nhập nhoạng tối. Tôi ngồi nghỉ chân trên dãy ghế đá trước một nhà thờ. Venice tĩnh lặng. Tôi đến nơi đây để tìm cái gì? Ngay ngày đầu tiên, sau khi quăng ba lô, tôi đã nhào ra khỏi khách sạn, chạy lăng quăng để đi tìm một điều gì đó đặc biệt ở Venice. Mơ hồ lắm, đó chính là tìm những tưởng tượng của riêng tôi về cái thành phố lãng mạn nhất thế giới này. Tôi không tìm thấy, nên đã vô cùng thất vọng. Mà tại sao lại như thế nhỉ? Tôi là đứa du lịch chuyên nhắm mắt đến nơi đó, tự mình cảm nhận nơi đó theo ý mình, thả cảm xúc trôi theo những gì nhìn ngắm được. Thế tại sao Venice lại khác? Hy vọng. Thất vọng? Thì ra tôi đã vẽ nên một Venice trong tâm trí với những đôi trai gái hôn nhau trên quảng trường St Marco, những người chèo thuyền hát tiếng Ý, những giáo đường nhìn vào có thể chảy nước mắt… Chỉ là những điều qua sách vở, báo chí hay những câu chuyện của Dương Thụy. Thế thì tại sao tôi không có một Venice của riêng mình? Tôi đứng dậy…

Venice buổi chiều chạng vạng vắng vẻ thưa thớt. Tôi đi bộ rất chậm qua những con phố nhỏ, vào những tiệm bán đồ lưu niệm mua mặt nạ, ăn pizza tại cái quán quen gần khách sạn, cười nói với người bán bưu thiếp khi ông biết tôi từ Việt Nam. Khi về đến khách sạn thì tôi hình dung là mình đã tìm thấy cái gì đó rồi, không rõ ràng nhưng có điều gì đó là tình cảm của tôi dành cho Venice len lỏi vào. Tôi quyết định đi ra Toma', lên phà để đi lại một lần nữa những nơi mình đã đi qua. Venice lên đèn. Lung linh dưới dòng kênh là những khách sạn, quán ăn, chậu hoa mùa đông treo lửng lơ. Đẹp quá, tôi nghĩ thầm. Venice vẫn như thế thôi, như trong bài viết đầu tiên của tôi về nơi này. Là mùa đông lạnh lẽo, nhà cửa cửa đóng then cài, cây cối trụi lá, trời đất xám xịt, nhà cửa lâu đài cũng xám xịt, thuyền ghe im lìm trên bến, ngõ ngách hun hút, người người áo đen kín cổ, lầm lũi bước nhanh…

Nhưng khi tất cả chùng xuống, lại trở nên đẹp lạ lùng. Tôi gọi nơi này là một Venice không vội vã. Tin tôi đi, nếu bạn đến đây để tìm một điều gì đấy thì chắc rằng bạn chẳng tìm thấy đâu. Chỉ biết rằng khi bạn hòa mình vào thành phố, buồn theo hơi thở buồn của những ngõ ngách, bạn mới biết rằng nó đã là một phần trong con người bạn. Ừ, là tôi. Tôi tìm thấy mình trong cái vẻ u minh trầm mặc này. Tôi thấy tôi một mình ôm ba lô bước qua những cây cầu nhỏ, dáng lầm lũi không lẫn vào đâu được. Là tôi mắt long lanh khi trước mắt hiện ra một khung cảnh tráng lệ, quay sang chẳng có ai chia sẻ. Là tôi, một mình đi tìm những mong ước, hoàn thiện những giấc mơ của đời mình. Venice không còn là những hình ảnh trong trí tưởng tượng của tôi nữa. Mà bây giờ tôi đã có một Venice khác, của riêng tôi…

Nên tôi gọi phần này là Found, tìm lại…

Còn bạn, bạn sẽ vẫn đến đó chứ?…

x

Phượt blog

About Phượt blog

Author Description here.. Nulla sagittis convallis. Curabitur consequat. Quisque metus enim, venenatis fermentum, mollis in, porta et, nibh. Duis vulputate elit in elit. Mauris dictum libero id justo.

Subscribe to this Blog via Email :