Daehan120cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang. | Phuot.vn

1.3.2/Vàm Cống-Sài Gòn.

Rời bến phà,chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình.Trước tiên là ghé nhà Ba tôi tại chợ Vàm Cống,thăm Ông và báo tin đi xa:có lẽ 3 hay 4 tuần sắp tới con không về thăm Ba được(tôi hay về thăm Ông vào cuối mỗi tuần,nay thông báo để Ông ấy khỏi trông).
Ông cụ ,93 tuổi,cười hề hề,nói mày đi bằng chiếc xe đó hả.Dạ.Ông lại cười khục khục,lắc đầu.Thằng S.,em bà con ở nhà kế bên, nói với qua: " tui sợ ông luôn!".

10h30',con Daehan nổ máy,trực chỉ Sài gòn.
Con kinh Lấp Vò-Sa đéc không rộng,bề ngang chỉ khoảng hơn trăm mét,nhưng từ lâu là một trong những thủy lộ nối liền Sông Tiền(phía Sa đéc) và Sông Hậu (phía Lấp vò,Vàm Cống). Đó là đường vận chuyển chính yếu của hàng nông,thủy sản,xi măng,đá xây dựng…và cũng là "giòng sông lơ đảng"đón đưa những con thuyền du lịch về với thiên nhiên,hướng tới ước mơ sống vui trong một môi trường bền vững.

Ngày nay,dọc theo 2 bờ kinh này là rất nhiều nhà máy xay xát,kho gạo của các công ty lương thực.

Một vùng đất nghèo nàn trước kia,giờ là đất hứa của nhiều đại gia lúa gạo,giá đất ruộng khoảng 1,5 tỉ đến 2 tỉ đồng 1000m2,được các công ty mua để làm kho,nhà máy, trong khi các nơi khác chỉ 100 hay 200 triệu đồng.Nhìn thấy thế,ai cũng nghĩ nông dân trồng lúa ở đồng bằng sông Cửu long chắc là "thắng lớn".Thật ra,chỉ một số ít người trồng lúa khá lên nhờ lúa gạo còn phần đông vẫn sống nghèo khổ “để” giúp cho các đại gia thu mua lương thực hưởng lợi,các công ty chế biến gạo xuất khẩu làm giàu,lợi nhuận này thể hiện rõ nét nhất trên các công trình xây dựng kho bãi,nhà máy.Đó là nghịch lý đồng bằng Sông Cửu Long,vùng sản xuất lúa gạo lớn nhất nước!

12h30.
Chúng tôi tới Cầu Mỹ Thuận,vượt sông Tiền,một thời nhộn nhịp với bến phà quan trọng nhất và "cổ" nhất miền Tây.

Qua khỏi cầu Mỹ Thuận,chúng tôi dừng nghĩ tại một quán võng,ăn trưa.Quán võng là một "đặc sản" của miền Tây,hiện diện khắp các nẻo đường từ biên giới Việt Nam – Campuchia đến các con đường lớn , nhỏ khắp đồng bằng Cửu Long.Nó giúp cho những khách đường xa,vừa nghĩ " chưn" vừa nghĩ lưng,tạm tránh cái nóng trên đường,thưởng thức ly nước dừa ngọt mát,ly thốt lốt dịu thơm hoặc ly cà phê đá làm cho tỉnh ngủ.
Dần dần,quán võng được các nơi khác bắt chước,nhất là các đoạn đường qua những cánh rừng cao su miền Đông.Cũng có thể nói quán võng dường như là đặc sản của Việt Nam,nếu xét trên số lượng và quy mô.Trong hành trang,chúng tôi có mang theo 2 chiếc võng,e rằng sẽ không có cơ hội sử dụng.
Dọc đường,chiếc giỏ đựng nồi cơm điện bị đứt,nồi rớt,sợ hỏng bộ phận điện nên bà xã tui quyết định sẽ gửi về Long Xuyên,không mang theo.Hoan hô cái …sự đứt dây!
Sau mấy chục phút nghĩ ngơi,chúng tôi tiếp tục đi và trạm dừng kế tiếp,cũng là một quán có võng,gần Long An,uống 2 trái dừa rồi tiếp tục đi về phía Sài Gòn.

Một trận mưa thật lớn ập đến ngay cửa ngỏ vào thành phố,dù có áo mưa,loại có cả quần,nhưng chúng tôi vẫn phải đứng đợi vì mưa quá lớn,sợ ướt hành trang.Cuối cùng phải mua thêm 1 áo cánh dơi (tổng cộng 2 cái),để bao lấy 2 bị hành lý và đi vào Sài gòn theo Đại lộ Võ văn Kiệt.
Lâu quá rồi tôi không đi Sài Gòn bằng xe gắn máy,chỉ ngồi xe khách mọi sự đều do tài xế lo,nên bây giờ sự thay đổi của cửa ngỏ vào thành phố đã làm tôi bối rối.Đường ngang,đường dọc,đường vòng,cầu vượt…khiến tôi không nhận ra cái lối vào quen thuộc sau khi qua khỏi cầu Bình Điền.Sự bối rối kèm theo cái nhịp độ hối hả của dầy đặc các phương tiện giao thông,của các đèn tín hiệu xa lạ,khiến tôi chỉ còn biết ôm cua tay mặt chạy tới,chừng phát hiện ra mình sai đường "cũ" thì đã muộn,chạy lạng quạng bị phạt thì rối chuyện.Thôi,đành cứ tà tà chạy tới và hỏi một vị chạy xe gắn máy cùng chiều,cháu ơi đường nào vô Trần Quốc Toản vậy cháu?Trần Quốc Toản nào?Con hổng biết.Chết mẹ,câu hỏi của tôi lại về một con đường "cổ",đã đổi tên từ lâu,mà bây giờ cái đầu óc mụ mị của ông già 64 tuổi hay quên,làm gì nhớ nổi,càng muốn nhớ lại càng quên.Cũng may,trong chốc lát tôi bổng bớt ngu hỏi liền con đường bên cạnh,…còn vô Nguyễn Tri Phương thì chạy ngã nào …cháu?À ..vậy thì chú cứ chạy thẳng đường này,chú sẽ tới cầu Nguyễn Tri Phương rẻ trái …

Tuy nhiên,chạy được một đổi ,thì con đường tiếp cận một dòng kinh,bấy giờ tôi mới nhận ra quan cảnh ghe đậu quen thuộc thuở nào trên bến Bình Đông,thì ra đây là Đại lộ Đông Tây(hay là Võ văn Kiệt),đoạn tôi đang đi có lẽ là bến Lê quang Liêm cũ. Từ đây,tôi không khó để tìm đường rẻ vào khu Chợ lớn quen thuộc.

Và lúc này tôi cũng nhớ ra con đường "cổ"Trần Quốc Toản là đường 3 tháng 2 và dĩ nhiên không khó khăn để tới.Chúng tôi tìm đến khách sạn Phương Lợi ,gần chợ Bà Hạt,nơi mà bà xã đặt trước để đội DS Tp Long Xuyên lên tới vào lúc 24h đêm nay, có chỗ nghĩ ngơi lấy sức thí đấu vào ngày mai, 31 tháng 3.

x

Phượt blog

About Phượt blog

Author Description here.. Nulla sagittis convallis. Curabitur consequat. Quisque metus enim, venenatis fermentum, mollis in, porta et, nibh. Duis vulputate elit in elit. Mauris dictum libero id justo.

Subscribe to this Blog via Email :